
Giữa biển cỏ tranh ngập nắng, sáu người lính đặc công lặng lẽ ngồi sát mặt đất. Không ai nói một lời. Chỉ có tiếng gió luồn qua những ngọn cỏ khô và tiếng tim đập trong lồng ngực.
Họ còn rất trẻ.
Có người mới ngoài đôi mươi. Có người trong ba lô vẫn giữ lá thư của mẹ chưa kịp hồi âm. Có người vừa hứa với người yêu rằng ngày hòa bình sẽ trở về dựng một mái nhà nhỏ bên dòng sông quê.
Nhưng giờ đây, trước mắt họ là nhiệm vụ.
Người chiến sĩ trẻ ở mép đội hình khẽ đưa tay chỉnh lại khẩu súng. Người khác chăm chú nhìn tấm bản đồ đã nhàu vì mưa nắng. Phía xa, đồng đội của họ đang đối mặt với hiểm nguy từng phút.
Ai cũng hiểu rằng chuyến đi này có thể không có ngày trở lại.
Thế nhưng không ai lùi bước.
Bởi sau lưng họ là quê hương, là cha mẹ già, là những đứa trẻ đang lớn lên trong khói lửa chiến tranh. Nếu họ chùn bước, sẽ có biết bao người phải gánh chịu mất mát.
Và rồi, khi hiệu lệnh được phát ra, những bóng người ấy lại hòa mình vào cỏ cây, âm thầm tiến về phía trước.
Không kèn trống.
Không ánh hào quang.
Chỉ có lòng dũng cảm của những con người bình thường đã chọn đặt Tổ quốc lên trên sự sống của chính mình.
Nhiều năm đã trôi qua, cỏ tranh ngày ấy có thể đã úa tàn. Nhưng tinh thần quả cảm của những chiến sĩ đặc công Việt Nam vẫn còn mãi, như ngọn lửa âm thầm soi sáng ký ức của cả một dân tộc.

